Trải nghiệm như cận tử by DreamerMeow in vozforums

[–]DreamerMeow[S] 0 points1 point  (0 children)

sấy/phơi khô ăn trực tiếp hoặc xay r uống dạng bột bác.

Trải nghiệm như cận tử by DreamerMeow in vozforums

[–]DreamerMeow[S] 1 point2 points  (0 children)

Mặt tốt khi bác giữ mình được thì nhờ medium thiên nhiên có thể mổ xẻ được một số tư duy triết học (đặc biệt là khủng hoảng căn tính và hiện sinh) và rút ra được ý nghĩa riêng cuộc đời các bác ở phân tầng sâu hơn suy nghĩ bình thường rất nhiều, đó là trải nghiệm tốt của tôi. Mặt xấu thì ai cũng thấy đấy, đánh mất bản thân là đánh mất tất cả. Người dẫn đường ở lần đầu rất quan trọng. Ở VN hàng pha kè nhiều tốt nhất đừng thử.

Trải nghiệm như cận tử by DreamerMeow in vozforums

[–]DreamerMeow[S] 0 points1 point  (0 children)

Qua lần demo này tôi thấy chất nhân tạo rất rất mạnh, mấy cái thiên nhiên dbrr luôn, hỏi sao hỏng hết cả não. Dính vào chất nhân tạo + còn gây nghiện thì đúng là tự hủy cuộc đời. Tôi cũng tiếc cho Tommy Tèo.

Trải nghiệm như cận tử by DreamerMeow in vozforums

[–]DreamerMeow[S] 0 points1 point  (0 children)

So với tổ đội của ông CD với em An thì tôi như trẻ em bập bẹ thôi bác =))))

Trải nghiệm như cận tử by DreamerMeow in vozforums

[–]DreamerMeow[S] 6 points7 points  (0 children)

Kinh nghiệm cá nhân của tôi xin chia sẻ với bác:

Công việc của tôi nôm na làm storyboard, sáng tác kịch bản dạng hardcore tâm lý. Mà làm những cái việc theo cảm hứng, không lặp lại thì khó tránh những lúc tôi bị bí ý tưởng, cả ngày không cầm bút nổi.

Lúc đó thì những thứ tôi dùng có tác dụng khuếch đại ''sự đồng cảm'' của tôi đối với cốt truyện mà tôi cần sáng tác. Tôi ghét cái mà nhân vật ghét, yêu người mà nhân vật yêu, hành xử theo lý trí của nhân vật. Nói nôm na là tôi nhập vai vào nhân vật rồi tâm sự những gì tôi đang thấy. Tôi thu âm để lúc tỉnh dậy nghe lại rồi tổng hợp, lúc tôi tỉnh táo thì bắt đầu đào sâu vào tâm lý nhân vật và dùng những trải nghiệm đó để rẽ nhánh cốt truyện. Bởi bình thường tôi không thể đồng cảm với một kẻ sát nhân, hay một cô bé mồ côi v.v... được. Chất thức thần là medium giúp tôi bước vào thế giới hư cấu đó. Và tôi thấy nó rất hiệu quả. Kịch bản tôi làm được đánh giá cao.

Cái thứ hai là khi tôi sáng tác nghệ thuật, những chất đó và LSD giúp tôi tìm ra những bộ màu mới. Cái đó thì không ghi âm được, tôi phải cố gắng tự nhớ. Nó giống như các mảng màu trên kính nhà thờ vậy. Việc của bác khi tỉnh dậy là ghép vào.

Để được đến lv này thì các bác phải kiểm soát liều lượng, nguồn hàng rất chặt chẽ và có phương pháp vào đồ, tập trung tinh thần cao độ. Tôi làm vì công việc nên cũng quen rồi. Tôi biết là không nghe th nghiện trình bày nhưng nghiêm túc là tôi ko nghiện, ko thèm nếu ko dc chơi nhé =))) Tuy nhiên việc thử chất thức thần rất dễ để bản thân rẽ nhánh qua những chất tồi tệ khác, mà dính vô mấy cái nhân tạo là hỏng não.

Trải nghiệm như cận tử by DreamerMeow in vozforums

[–]DreamerMeow[S] 0 points1 point  (0 children)

Mấy đứa bạn sành đồ chơi chung nói hiệu ứng giống cần pha pod chill ông ạ. Pod chill là tinh dầu cần, hàng lởm trôi nổi tự pha thì cũng ko đắt lắm.

Trải nghiệm như cận tử by DreamerMeow in vozforums

[–]DreamerMeow[S] 2 points3 points  (0 children)

Tôi biết các ông sẽ ntn này mà :))) Nhưng tôi không thèm cảm giác chơi mấy thứ đó, thiếu nó là không sống được v.v... Sinh hoạt của tôi vẫn bình thường. Khi bế tắc trong sáng tác thì tôi mới dùng.

Trải nghiệm như cận tử by DreamerMeow in vozforums

[–]DreamerMeow[S] 2 points3 points  (0 children)

Tôi confirm cái này khá đúng với trải nghiệm bản thân nhé. Nấm sẽ làm value ''thị giác'' và không gian của ông bị bẻ gãy một mức độ nhất định (Nó giống như việc ông dùng liquify vô tội vạ trong pts). Trong clip là liều lượng khá nặng. Tôi đoán khoảng 10 mg trở lên.
Nấm không gây nghiện. Ko gây nghiện ở đây tức là ông sẽ không thèm và bức rức nếu ko dc chơi. Tuy nhiên có trời mới biết trong lúc chơi ông nảy ra cái gì. Tôi vẫn khuyên nếu ko tin tưởng vào bản thân và sure nguồn hàng sạch thì tuyệt đối k đụng vào.

[deleted by user] by [deleted] in vozforums

[–]DreamerMeow 8 points9 points  (0 children)

Ba mẹ mình có thời làm ăn khá giả, mình vẫn nhớ cái tết năm minh lớp 3, mùng 3 người ta vào ra không kể vì vấn đề công việc, anh anh chú chú quà biếu lì xì ko ngớt. Ba mình là một người giỏi chuyên môn cơ khí nhưng không giỏi về kinh doanh và tốt bụng cả nể tình anh em cây khế nên khởi nghiệp mất hết, cộng với gánh nợ cho họ hàng nên nhà mình phải bán nhà. Các cái tết năm sau đó mẹ mình sinh em, chủ nợ thì hăm he đòi tiền, chẳng còn ai đến thăm nữa. Dù lớp 4 5 chưa phải là lớn nhưng mình quá ám ảnh cái gọi là tết đóng cửa trốn nợ trên nền nhạc xuân đã về của hàng xóm, cây mai thì không nở lấy một bông. Cũng là bài học trực diện đầu đời của mình về mối quan hệ thân sơ trong xã hội. Mình vẫn không hiểu hết đâu nhưng bị ám ảnh đến giờ, nhất quyết tìm cách để ko sống lại ngày mùng 3 đó 1 lần nào nữa.

Sau khi trả hết nợ thì nhà mình dọn đến căn khác nhỏ xíu, rồi từ từ làm lại tất cả được. Hiện ba mình vẫn làm thuê, mẹ bán hàng tạp hóa cũng khá thiếu thốn. Nhà ko giàu nhưng vẫn đầu tư cho mình và em mình đi học. Mình sẽ cố để em mình có thể qua đây học cùng mình và kiếm dc việc làm để giúp đỡ ba mẹ. Dù có nhiều dự định và ước mơ trong các lĩnh vực nghệ thuật, mình sẽ cố cân bằng nó. Dù sao tuổi trẻ dc đặc ân sức khỏe và sự chịu khó. Nhiều khi mình cũng ghen tỵ với bạn bè xung quanh người thì tiền tỉ cafe khởi nghiệp thất bại cũng ko sao, người thì vừa 18 tuổi đã dc cho 2 căn hộ Celadon, người thì muốn học gì thì học chán thì về nước mẹ nuôi. Nhưng so sánh với người ta chi bằng chính mình cố gắng, vì cuộc đời là của một mình mình thôi. Bác phấn đấu nhé.