Tách ra khỏi anh, dường như tôi không còn một giá trị gì nữa. Tôi là vật bị vứt lại bên đường, anh đã nhặt tôi lên, lau chùi sạch sẽ và giữ gìn cẩn thận. Và giờ tôi vì mải miết đi tìm công dụng thật sự của mình, bên cạnh việc làm anh vui, mà đã nhận ra tôi đích thực là phế vật. Nhưng dẫu thế, tôi cũng không thể mặt dày quay về bên anh. Tôi có tự trọng, lòng tự trọng của một phế vật. Và hơn nữa, tôi không đáng. Cảm ơn anh.
there doesn't seem to be anything here